DOANH NHÂN TIÊU BIỂU, YÊU NƯỚC TRỊNH VĂN BÔ

0

DOANH NHÂN YÊU NƯỚC – TRỊNH VĂN BÔ

cu_trinh_van_bo

Cụ Trịnh Văn Bô (1914 – 1988) là hậu duệ đời thứ 9 của An Đô Vương Trịnh Cương, hậu duệ đời thứ 16 của Minh Khang Thái Vương Trịnh Kiểm. Nguyên quán tại làng Bãi, xã Cao Viên, huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Tây (nay là xã Cao Viên, huyện Thanh Oai, Thành phố Hà Nội). Ông là người con trai út trong gia đình 3 anh em. Người anh thứ tên là Trịnh Văn Bính (sau này là Thứ trưởng Bộ Tài chính), người chị lớn tên là Trịnh Thị Thục. Gia đình của bên vợ ông Trịnh Văn Bô – bà Hoàng Thị Minh Hồ – cũng là dòng họ có danh giá của đất Hà thành gốc gác ngay ở một khu phố nổi tiếng với cuộc vận động giáo dục với tinh thần Duy Tân từ đầu thế kỷ XX là Đông Kinh Nghĩa Thục. Cha cụ là Trịnh Văn Đường, một trong những nhân sỹ Bắc kỳ tham gia vào phong trào yêu nước Đông Kinh Nghĩa Thục.

37707-01

Chính nhờ người cha đã gây dựng cơ sở kinh doanh để đến đời cụ Trịnh Văn Bô và người vợ là bà Hoàng Thị Minh Hồ mà thương hiệu vải Phúc Lợi là một trong những doanh nhân nổi tiếng đất Hà thành những năm đầu thế kỷ 20.Gia đình Trịnh Văn Bô là gia đình giàu có bậc nhất Hà Nội, hay tài trợ cho các hoạt động xã hội và từ thiện. Nhưng khi đã tiếp xúc được với cách mạng, gia đình đã mang tiền bạc giúp đỡ tổ chức Việt Minh ngay trong thời kỳ thực dân và phát xít còn đang thẳng tay khủng bố những người ủng hộ Việt Minh.

Ngày Chủ tịch Hồ Chí Minh về tới làng Phú Thượng, ngoại thành Hà Nội (23/8/1945) thì tại Huế, Vua Bảo Đại thoái vị. Lực lượng bảo hoàng cùng bộ máy Nam triều, tuy đã bị tan rã, nhưng chưa chịu từ bỏ quyền lực… Trong bối cảnh ấy, mặc dù việc trở về Hà Nội được chuẩn bị chu đáo, song việc quyết định chọn ngôi nhà 48 Hàng Ngang của ông bà Trịnh Văn Bô không chỉ là gợi ý của phía Đảng bộ Hà Nội mà đáp ứng được yêu cầu của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Bởi an toàn cho vị lãnh tụ của cuộc cách mạng phải được coi là sự bảo đảm cho thắng lợi của cuộc Cách mạng.

ductho-6f9b3

Cần nói đến một cuộc vận động xã hội đang phát triển ở Hà Nội khi đó là Phong trào Hướng đạo sinh mà người thủ lĩnh hàng đầu là nhà giáo Hoàng Đạo Thúy. Năm 1944, khi phong trào hoạt động của Việt Minh trong việc tuyên truyền cứu nước phát triển mạnh tại Hà Nội, hai cán bộ của mặt trận này cùng “chơi” (cách gọi đương thời của những thành viên tham gia hướng đạo sinh) với con trai lớn của ông bà Trịnh Văn Bô, tên là Trịnh Lương (năm nay đã ngoại bát tuần) và chủ nhân ngôi nhà 48 Hàng Ngang được tiếp cận với tổ chức Việt Minh. Bắt đầu chỉ là sự gặp gỡ những khát vọng yêu nước như nhiều người dân Việt Nam khác. Ông bà Trịnh Văn Bô thường hay nhắc đến lời trăn trối của bậc thân sinh ra mình là người đã tham gia tích cực cuộc vận động yêu nước Đông Kinh Nghĩa Thục : “Việc nước cha chưa làm tròn, giờ cha đã già, sau này các con ai có điều kiện thì giúp nước thay cha”. Cũng như sau này, có lần gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh tại ngôi nhà của mình, chính bà Hoàng Thị Minh Hồ đã thổ lộ khi được Bác hỏi thăm gia cảnh “Thưa cụ cháu có cái nhục đó là cái nhục mất nước”, để rồi được nhà cách mạng động viên “Thế thì kiên trì, nhẫn nại cô nhé!”…
Chính lòng yêu nước đã gắn kết gia đình Trịnh Văn Bô với cách mạng và gia nhập hàng ngũ Đảng Cộng sản Đông Dương và trở thành thành viên của Mặt trận Việt Minh vào ngày 14/11/1944.

images914492_trinh_van_bo_1

Nhà “tài trợ” cho chính quyền cách mạng non trẻ.

Trong suốt thời gian ở tại ngôi nhà này cho đến ngày ra mắt Lễ tuyên ngôn Độc lập vào 2/9/1945, Bác Hồ cùng 14 cán bộ đã được gia đình ông bà Trịnh Văn Bô đài thọ toàn bộ mọi chi phí ăn mặc, đi lại.

Sau Cách mạng Tháng 8, ông Trịnh Văn Bô được mời ra làm ủy viên thường trực ủy ban hành chính Hà Nội. Vợ ông bà Hoàng Thị Minh Hồ được ông Khuất Duy Tiến, phó chủ tịch TP. Hà Nội tiến cử vào Ban vận động Quỹ Độc lập. Ông Lương tâm sự: “Lúc đó, bọn Quốc dân đảng cũng đến xin bà ủng hộ tiền nhưng bà nhất quyết không ủng hộ. Mẹ tôi sợ bọn Quốc dân đảng sẽ bắt cóc tôi để uy hiếp gia đình. Chính vì thế mỗi khi đi đâu tôi đều có một người đi theo bảo vệ. Khi đó, mẹ tôi đã đi vận động các tập đoàn Phát Đạt, Lợi Quyền ủng hộ tiền và vàng cho chính phủ lâm thời”.

gia-dinh-ong-trinh-van-bo-mot-ba-do-tai-chinh-cua-chinh-quyen-cach-mang-71-113248

(Ông Trịnh Văn Bô, Bà Hoàng Thị Minh Hồ (vợ ông Bô), cùng ông Phạm Văn Đồng (Thủ tướng), cùng các thành viên khác trong phát đồng tuần lễ vàng…)

Ngoài việc đích thân đóng góp tổng số 5.147 lượng vàng, ông bà còn nghĩ ra nhiều cách để có thể kêu gọi được sự ủng hộ của các gia đình tư sản khác cho cách mạng. Gia đình ông còn tổ chức thêm một đợt quyên góp nữa dưới hình thức bán đấu giá bức ảnh của Bác Hồ. Nhiều người dù không mua được vẫn trả tiền để ủng hộ, cuối cùng tổng số tiền thu được qua đấu giá lên đến 1,58 triệu đồng Đông Dương. “Khi tiêu tiền cho bản thân thì bố mẹ tôi tiết kiệm từng đồng, từng hào, từng xu, không bao giờ tiêu theo kiểu vứt đồng tiền đi. Nhưng lúc cách mạng cần, bố tôi sẵn sàng mang tài sản vất vả cả đời để ủng hộ cách mạng mà không cầu danh vọng”, ông Lương tâm sự.

images

Sau khi Pháp tái chiếm Đông Dương, gia đình họ Trịnh tiếp tục một lòng theo cách mạng. Cụ Trịnh Văn Bô tham gia công tác trong Chính phủ kháng chiến tại Việt Bắc trong khi gia đình tản cư lên Cao Bằng. Đến năm 1955, gia đình ông mới trở về Hà Nội. ông được phân công giữ chức Phó Chủ tịch ủy ban Hành chính Hà Nội cho đến ngày nghỉ hưu.

Gia đình ông Bô đã đem hết công sức, tài sản của mình ra giúp nước, giúp cách mạng cũng chỉ vì một ý nghĩ đơn giản: Phải giữ được chính quyền non trẻ này thì đất nước mới giành được độc lập, mới có tự do. Muốn vậy thì phải có tiền để lo nhiều chuyện. Việc ủng hộ là vô tư với mong muốn giúp ích cho việc giành độc lập dân tộc chứ không bao giờ nghĩ sau này cách mạng thành công sẽ thu được cái gì hay được trả lại.

Cuộc đời kinh doanh của gia đình, dòng họ Trịnh Văn Bô đã để lại một kinh nghiệm quý báu và cũng là quan điểm thể hiện cái tâm của một gia đình thương nhân: “Đã là nhà buôn, thì phải có uy tín làm ăn. Chẳng ai dại gì mua danh ba vạn, bán danh ba đồng… Chúng tôi buôn bán, được 10 thì chỉ giữ lại 7, còn lại thì giúp đỡ người nghèo, làm những việc phúc đức. Đó cũng là lẽ thường tình. Như thế nó mới lâu bền”.

Hiện nay, họ nội ngoại của nhà ông Trịnh Văn Bô cũng có đến gần 50 người. Người chắt lớn nhất cũng đã lập gia đình. Không ai trong số con cái ông có vợ nọ, con kia, cuộc sống của mỗi thành viên khá chan hòa, đầm ấm. Có lẽ có được điều này cũng là vì ông bà đã tích đức của mình dành cho con cháu. Dù ông đã khuất núi nhưng niềm tin, lẽ sống cống hiến cho dân tộc của ông vẫn còn mãi cho đời sau học tập.

copy-of-gia-dinh-trinh-van-bo-1-1441124433360

Trong ngôi nhà 34 Hoàng Diệu, cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ đang sống những tháng ngày bình yên trong sự chăm sóc quây quần của con cháu. Cụ ông Trịnh Văn Bô đã khuất núi gần ba thập niên, mang theo nhiều nỗi buồn phiền do những ứng xử sai lầm của người cầm quyền. Nhưng còn may, lịch sử luôn công bằng, tới năm 2006, cụ Trịnh Văn Bô được truy tặng danh hiệu “Doanh nhân Việt Nam tiêu biểu” (cùng 3 doanh nhân nổi tiếng khác là Lương Văn Can, Bạch Thái Bưởi và Nguyễn Sơn Hà). Năm 2014, nhân dịp kỷ niệm 100 năm ngày sinh cụ Trịnh Văn Bô, mừng đại thọ trên 100 tuổi cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ, Bộ Tài chính biên soạn cuốn sách Doanh nhân Trịnh Văn Bô và những cống hiến cho nền tài chính cách mạng Việt Nam, nhằm vinh danh những công lao, đóng góp của gia đình cụ với Đảng, Chính phủ và ngành tài chính.
CLB Bạn trẻ yêu lịch sử, trích nguồn: Việt Báo, Báo Người đưa tin, Wikipedia, báo Công thương…

Share.

About Author

Leave A Reply