CHÙM THƠ CỦA NHÀ THƠ, NHÀ GIÁO, NHÀ NGHIÊN CỨU SỬ HỌC: TRỊNH DUY TUÂN

0

Gửi người làng Vân Đô

NHỚ TẾT XƯA
Người ta hớn hở khoe đào
Mẹ tôi ra vào sầu não thở than :
“Qua giêng thì hết gạo ăn,
Cấy muộn, lúa chín tháng năm, hạ tuần,
Tết, đứa đòi áo, đòi quần
Đứa xin tiền học… lại tiền mừng xuân.”
Quanh năm vất vả thân lươn
No ba ngày tết con thương mẹ nhiều,
Nhà mình chỉ có bấy nhiêu
Ngày mùng một tết, sáng chiều hai mâm,
Đưa ông vải sáng mùng năm
Nghèo xơ cũng cố một mâm cỗ đầy,
“Các con nhớ lấy điều này
Chơi xuân chớ có ăn mày nhà ai,
Cơm nhà mẹ ghế ít khoai
Vẫn đủ hai bữa, hết ngày mùng năm.
Qua giêng biết lấy gì ăn …?”
Tết này ngồi nhớ những năm tết nghèo…

(Mùng 2 tết Nhâm Thìn – 24-01-2012)

NGẪU HỨNG (II)
(Tặng các em HS lớp 12 ngày xa trường)
Cho tôi giữ một bông phượng đỏ
Ngày xa trường nép dưới bờ mi,
Tháng năm ơi, xin hãy đừng đi,
Cho bằng lăng vương một màu tim tím,
Cho góc phố giảng đường xa vương vấn,
Cho chân trời góc bể bỗng hóa gần.
Tháng 5 năm 1997

CẢM TÁC
(Tặng chú Trịnh Xuyên, Hải Phòng)
Trịnh Xuyên gọi điện cho tôi
Rằng : “Họ Trịnh ở khắp nơi, một nhà,
Cùng một cụ Tổ sinh ra,
Trong Nam, ngoài Bắc đều là anh em,
Cứ gặp nhau là thấy quen
Găp nhau là thấy tình thân dâng trào
Người Việt sinh từ một bao
Họ Trịnh, một giọt máu đào sinh sôi.”
2/6/2017

NHỮNG LỜI QUÁN QUÂN
(Nhân đọc “Ca dao dân ca Việt Nam”)
Ầu ơ, tiếng mẹ ru hời,
Tiếng cha cuốc đất một đời còng lưng,
Tiếng bà tỉa bắp trên nương,
Tiếng anh chài lưới trên sông nhọc nhằn,
Tiếng chị hát ghẹo đêm trăng,
Tiếng em phận gái trăng rằm đã qua,
Thân em như hạt mưa sa
Giếng sâu, sâu lắm, vườn hoa khó tìm,
Tiếng em đói hóa thành chim,
Tiếng người góa phụ thương con nặng lòng
Trời mưa bong bóng phập phồng…,
Bóng ai mòn mỏi đợi chồng non cao,
Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Tiếng ai da diết ruột đau chín chằm.
Anh làm ruộng, chị chăn tằm
Ông bà, cha mẹ nhọc nhằn chốn quê
Muôn đời quanh quẩn rặng tre
Chẳng hề nửa chữ, chẳng hề cắn đôi
Mà sao tiếng của muôn người
Để cho hậu thế những lời quán quân !
20-11-2013

HOÀI NIỆM

Cong cong mái ngói đình trong
Hồng hồng sen nở ao đình trước sân,
Vút cao tới tận trời xanh
Cây đa cổ thụ bóng râm sân đình,
Tam quan lặng lẽ nghiêng mình
Ngày ngày soi bóng ao đình làm duyên,
Chuông chùa mời gọi thiện nhân
Tu tâm niệm phật, cõi trần lên tiên.
Thiện nam tín nữ làng Vân
Ngàn đời xưa vẫn tu tâm tại chùa…
Ngẩn ngơ ngồi nhớ cảnh xưa,
Vẳng đâu đây tiếng chuông chùa ngân vang…
29-12-2010

NHỚ
(Những ngày đầu về hưu)

Trang giáo án nhớ cái bàn
Viên phấn nhớ bảng thở than một mình
Đồng hồ nhớ trống thình thình
Bục giảng nhớ bóng nhớ hình hôm nao
Cửa lớp nhớ lúc ra vào
Nhớ sao dãy ghế bờ ao ghé ngồi
Ba dãy phòng học đâu rồi ?
Phòng chờ, bàn nước, chỗ ngồi vẫn đông?
Nhớ ôi da diết trong lòng
Mải mê chìm đắm đôi dòng tâm tư…
Bao giờ cho đến ngày xưa ?

11/9/2013

KHÚC NGẪU HỨNG THÁNG 5
( Tặng các em HS lớp 12 ngày ra trường)
Mười hai năm bước tới trường,
Chia tay, lòng những vấn vương, bùi ngùi.
Còn đâu áo tím một thời ?
Tuổi teen sắc trắng đâu rồi mình ơi ?
Góc bàn đây, những đầy vơi …
Bảng đen kia, bụi phấn rơi có còn ?
Hàng phượng vĩ, lối đường mòn
Gót chân ai rảo dấu son ngày nào,
Bóng ai thấp thoáng bờ ao,
Hoa bằng lăng tím vương vào tóc ai.
Đường đời tháng rộng ngày dài,
Ấp ôm kỷ niệm một thời tuổi thơ.
07-5-2013

GỬI LẠI TRƯỜNG
( Tặng các em HS lớp 12 ngày ra trường)

Mực tím em gửi bằng lăng,
Hoe hoe khóe mắt phượng hồng giữ cho.
Con đường tới lớp quanh co,
Cất hộ em với nỗi lo tháng ngày.
Gửi bàn, gửi bảng cho thầy,
Xa trường, giữ nỗi lòng đầy vấn vương.
08-5-2013

Share.

About Author

Leave A Reply