BÀI THƠ: KỶ NIỆM KHÔNG QUÊN – TRỊNH VĨNH ĐỨC

0

Quê hương! Hai tiếng thân yêu gắn với ký ức tuổi học trò thời áo trắng mộng mơ, bao giờ cũng xao xuyến lay động lòng người. Hè đã về. Trong tâm trạng ấy, ký ức xưa bổng thao thức hiện về với kỷ niệm mà ai đó chắc không thể nào quên được.

KỶ NIỆM KHÔNG QUÊN
Thơ:Trịnh Vĩnh Đức

Có thể nào nuối tiếc không em
Con đường xưa kỷ niệm thời áo trắng
Đất quê ta dải dầu mưa nắng
Tiếng ve kêu lay động nhớ trưa hè

Nhớ những chiều dưới bóng những hàng cây
Lá vàng rụng xôn xao con đường vắng
Cây bạch đàn chứng nhân đo ngày tháng
In dấu chúng mình trong nỗi nhớ không tên

Nhớ lần đầu em ngước mắt nhìn lên
Anh bắt gặp ngôi sao trời ở đó
Bầu trời sao vẫn nồng nàn hương gió
Lan tỏa hồn anh chạm ánh mắt sao trời

Rồi những vì sao kỳ lạ nhớ không nguôi
Đưa hai ta lạc vào miền cổ tích
Trong thế giới mênh mông em cười khúc khích
Bởi cặp mắt em nhìn đã nối được trời sao

Đêm nồng nàn ta đã được ước ao
Bên cô bé có nhiều phép lạ
Biến trời sao trở thành ngàn khúc nhạc
Bay bổng diệu kỳ nối nhịp đập con tim

Cây bạch đàn vẫn ngân vọng tiếng chim
Tóc vẫn xanh chứng nhân đo ngày tháng
Nay nhớ lại kỷ niệm thời áo trắng
Hạnh phúc dâng đầy trong nỗi nhớ không tên !
TVĐ

tải xuống

Share.

About Author

Leave A Reply